Cảm nhận: MỘT CHUYẾN ĐI (Trần Thị Dương).

By

MỘT CHUYẾN ĐI

Người ta thường nói “Đời người là một chuyến đi” một hành trình có khởi đầu và kết thúc. Chúng tôi - những cô cậu sinh viên theo nghiệp văn chương đang đợi chờ những khởi nghiệm đầy thú vị ở miền đất mới - vùng quê của xứ Trầm của những câu hát Huê Tình ngọt ngào.

11 ngày không phải là một thời gian ngắn nhưng cũng không quá dài để chúng tôi được hòa mình vào cuộc sống bình dị ở xứ Vạn. Chỉ ba tiếng rưỡi đồng hồ trên xe nhưng đã đưa chúng tôi đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tôi đã khám phá được rất nhiều điều thú vị về con người và mảnh đất nơi đây.

Công việc chính của chúng tôi là thâm nhập vào đời sống và tìm hiểu về nền văn hóa dân gian tại xã Trong Thắng. Thời gian đầu những người dân nơi đây không hiểu lắm về sự có mặt của chúng tôi ở nơi đây. Qua những gặp gỡ những lời giải thích của chúng tôi họ đã hiểu và giúp đỡ chúng tôi rất tận tình họ sẵn sàng dành cho chúng tôi mọi thời gian rảnh rỗi của mình và giúp đỡ chúng tôi có được những thông tin cần thiết.

Đây là khoảng thời gian tôi tiếp xúc với người già nhiều nhất. Tôi đã được nghe những câu hát đối đáp nam nữ ngọt hương Quê những điệu hò quê hương man mác lòng người. Đặc biệt ở đây là chèo Bá Trạo hay còn gọi là hò Bá Trạo được giữ gìn và lưu truyền cho các thế hệ sau này. Đây là thể loại dân gian truyền thống đặc sắc ở xã Vạn Thắng.

Nơi đây hội tụ một kho tàng văn học văn hóa dân gian truyền khẩu phong phú đa dạng đã đang và sẽ được tìm hiểu và khai thác. Còn với những bài ca dao rất riêng chỉ có ở xứ này:

“Khánh Hòa là xứ trầm hương

Non cao biển rộng người thương đi về”

Chúng tôi còn được biết đây là lần đầu tiên sinh viên đến đây để sưu tầm văn học dân gian đó là niềm tự hào và vinh dự đối với mỗi cá nhân chúng tôi. Thâm nhập vào cuốc sống của con người nơi đây trò chuyện cùng ăn ở sinh hoạt đó là điều thú vị nhất. Tiếng nói là đặc sản của từng vùng và nơi đây cũng vậy mới đầu là sự bỡ ngỡ bởi những tiếng nói lạ tai nhưng nghe nhiều thành quen và khi đã xa rồi thì tôi lại thấy nhớ lạ.

Nhất là khi tiếp xúc với các cụ già để gợi chuyện cho họ là điều giản đơn nhưng một số cụ vì tuổi tác sức khỏe yếu thính giác không được tốt tôi nói họ nghe không rõ với giọng nói run run không tròn rõ chữ làm cho tôi cảm thấy ái ngại nhưng dù vậy họ vẫn nhiệt tình giúp đỡ tôi để thu thập thông tin tôi phải nhờ cậy đến bạn bè con cháu của các cụ phiên dịch để tôi tiện ghi chép. Quả thật họ có vốn văn học dân gian phong phú họ kể các sự tích đọc thơ hò hát theo cả mạch tuôn trào. Để chúng tôi rõ hơn và không phải tốn công đi xa vì chúng tôi là những người từ nơi khác đến nên các cụ đã giới thiệu bạn của các cụ và những gia đình những người già. Trò chuyện với các cụ thật là vui họ hỏi han mọi thứ. Nào là: “Các cháu sưu tầm đã đủ chưa?” “Khi nào các cháu về trường?” Rồi các cụ lại kể chuyện ngày của ngày xửa ngày  xưa đưa chúng tôi quay lại với những câu hát ru của bà của mẹ ngày nào sao mà sâu lắng đến thế.

Và kết quả tôi thu được là hàng ngàn bài ca dao dân ca hò vè… biết thêm những kinh nghiệm sống tri thức qua những câu ca dao rất trữ tình những điệu hò sâu lắng.Được biết thêm những di tích lịch sử văn hóa như đình Quảng Hội mộ ông Trần Kế Đức sự tích và miếu thờ thần Yana mà trước đó tôi chưa từng biết . Được biết thêm trên đất nước Việt Nam có vô vàn di tích lịch sử văn hóa mà không phải ai cũng biết. Có lẽ chúng tôi là những người may mắn nhất được đi nhiều và hiểu biết được nhiều điều.

Với phương châm “đi dân nhớ ở dân thương” quả là không dễ mà cũng không khó. Tôi thây cuộc sống sinh viên đa số thích ồn ào tìm hiểu thích bay nhảy rong chơi giờ đây mọi người phải thay đổi một số thói quen để phù hợp với nếp sống sinh hoạt của gia đình nơi đây. Họ lo cho tôi chỗ ở tốt từng bữa ăn giấc ngủ tạo cho chúng tôi những điều kiện tốt nhất.

Vốn đến đây không chỉ để tìm hiểu về văn học dân gian trong đời sống nhân dân mà nó còn để lại trong tôi rất nhiều bài học về đối nhân xử thế cách giao tiếp và hoạt động nhóm có hiệu quả. Đó là sự đùm bọc đoàn kết chia sẻ lẫn nhau trong sinh hoạt trong công việc giữa những thành viên trong đoàn thưc tế. Từ kết quả sưu tầm cho thấy sự nỗ lực cố gắng của mọi người. Mặc dù gặp một số điều kiện không mấy thuận lợi nhưng hầu hết ai cũng rèn giũa cho bản thân ý chí nghị lực để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Thời gian ở vùng đất có tên là Vạn Thắng có rất nhiều niềm vui và nỗi buồn đã len lỏi trong tâm trí của mỗi người.

    Tối đầu tiên ở đó mưa như trút nước xối ào ào trên mái tôn tôi không sao ngủ được nỗi nhớ bạn bè lại dâng trào khi tôi đang ở nơi rất lạ lầm cái gì cũng thấy lạ “đất khách quê người”. Hình ảnh những con đường hẻm ra đường lớn thật ngoằn ngoèo nhiều đường nhỏ. Vì lạ nên khi mới đặt chân đi trên con đường đến nơi cần đến thì thấy nó xa ơi là xa nhưng khi đi nhiều lần thành quen và dường như muốn ngắn lại.

    11 ngày ở Vạn Thắng có thể nói là thời gian rảnh rỗi và thoải mái nhất. Tạm xa một thời gian với trường học với một núi sách vở bài học đồ sộ để đến đây hòa mình vào cuộc sống mới. Nhưng ngày rồi cũng sẽ tàn trò chơi nào cũng sẽ kết thúc mọi thành viên lại lục đục sắp xếp hành lý cho lượt về nhưng trong lòng còn mang nhiều nuối tiếc.

     Hành trang khi tôi mang về trường đó là đầy ắp những kỉ niệm với một bộ sưu tầm văn học văn hóa dân gian đầy đủ mọi thể loại.

     Quên sao được một đêm giao lưu với ánh lửa bập bùng ấm áp tình người gắn kết tình hữu nghị giữa thanh niên Vạn Thắng với các bạn sinh viên chúng tôi.

     Nhớ những lần rong ruổi xe đạp xa vài cây số lên thị trấn Vạn Dả để thưởng thức khám phá ra những món ăn ngon lạ mắt thất được cuộc sống ồn ào mà trầm lắng của con người nơi đây.

     Với cái nắng nồng nồng vị mặn của biển trước khung cảnh nên thơ của vùng biển xứ Vạn đã làm nên men nhớ lòng người.

     Và một buổi liên hoan chia tay nho nhỏ của gia đình nơi tôi ở đã làm tôi thấy ấm lòng và hạnh phúc. Đó cũng là đêm cuối cùng tôi ở mảnh đất yêu thương này. Để khi tôi bước lên xe về trường tôi mang tất cả những gì đã học hỏi và thu phập được ở đây.

      Những giọt nước mắt tròn trịa ướt nhòe bờ mi làm lòng tôi se sắ buồn. Sẽ nhớ lắm Vạn Thắng tình yêu thôn Quảng Hội 1 thương nhớ những kỉ niệm còn cộm sâu trong khảm thức như những hạt cát tròn xứ Vạn.

 Trần Thị Dương

More...

Tản văn: KHÔNG ĐỀ (Hồ Thị Hà).

By

KHÔNG ĐỀ

Rời thành phố Quy Nhơn xinh đẹp đoàn thực tế sưu tầm văn học dân gian hướng tới Khánh Hoà là thành viên trong nhóm Vạn Thắng nhỏ vô cùng háo hức và chờ đợi.

Nhỏ nhớ rất rõ ràng trước kia khi còn nhỏ nhỏ không biết biển ra sao sóng là gì? Nhỏ sinh ra ở một vùng quê nghèo có biển. Ừ thì có biển nhưng ký ức của nhỏ vô cùng mơ hồ. Lớn lên chút xíu nữa mà không phải là lớn rồi chứ nhỉ. Nhỏ biết biển nằm sau bờ cát trải dài và rộng màu nước biển xanh lắm và những con tàu lấp ló ngoài khơi cũng đẹp vô cùng!

Biển là ký ức từ rất lâu của nhỏ. Cha nhỏ không đi giăng lưới bị nội mắng luôn mấy ngày làm mẹ đang mang bầu đứa em thứ hai phải đi thay bố.

 Hồi đó nhỏ ghét bố quá cơ! Nhưng giờ lớn lên rồi nhỏ mới biết vì cha tính chuyện lớn hơn chuyện chài lưới mỗi ngày và nhỏ nhớ luôn biển cho tới tận bây giờ.

Đang miên man với những hồi ức nhỏ bỗng nghe tiếng reo: Biển đẹp quá!.. Nhỏ vội nhìn ra. Ừ! Vậy là biển biển là vô cùng những nước là vị mặn là màu xanh từ ngàn đời cho cá tôm sinh sôi nảy nở. Nhưng biển cũng đáng ghét quá nhỉ? Biển nhấn chìm biết bao con thuyền rẽ sóng ra khơi cho gia đình no ấm cho đất nước giàu đẹp.

Nhỏ lạ thật? Tự dưng lại đi trách biển! Đó là do thiên nhiên đó chứ!

Nhỏ cười! Ừ thì nhỏ không nghĩ nữa.

Nhưng chưa bao giờ  nhỏ thấy biển đẹp như ở đây. Nhỏ rất thích biển nên chọn học ngôi trường gần biển. Nhưng biển Quy Nhơn với những đêm trăng cùng bè bạn những buổi trưa vui chơi cùng nhóm bạn những hôm bắt được mây chú còng nhưng vì tội nghiệp nhỏ lại thả ra không làm nhỏ xúc động như lúc này.

Xe cứ lắc lư theo chuyến hành trình. Xe lên đèo Cù Mông. Nhỏ sao lạ thật không hề thấy nguy hiểm. Ngược lại nhỏ thấy đất nước mình đẹp thật hùng vĩ thật.

Bên kia là những đèo những núi những rừng cây xanh rì cả dòng suối như chạy từ núi xuống tận đường quốc lộ. Đèo rất cheo leo mà sao tự dưng nhỏ thấy đẹp vô cùng. Không đẹp sao được hả nhỏ khi bên phải nhỏ nhìn thấy núi đèo cao ngất nhìn sang trái  nhỏ lại thấy mênh mông là biển cả dát bình  minh trong buổi sớm mai.

Nhỏ yêu vô cùng quang cảnh này.

Nhỏ có quá đáng không nhỉ nhỏ gắn bó với Quy Nhơn nhưng thấy biển Phú Yên đẹp nhỏ lại thích mê li nhỏ thật đúng là nhỏ.

Ba mươi phút trôi đi hình hư nhỏ mệt nên ngủ quên chăng. Nhỏ phải thức dậy để còn ngắm cảnh nữa mà nhỉ. Mở mắt thức dậy nhỏ thấy là những cảnh đồng lúa chin vàng màu của những hạt cơm dẻo thơm mà mà hằng ngày nhỏ luôn ăn để lớn lên nữa để học cho tốt đây mà. Nhỏ thấy yêu sao bác nông dân cày ruộng bác lái máy cắt lúa chị tát nước và yêu sao khung cảnh yên bình này.

Tự dưng nhỏ muốn ôm hết tất cả vào tim để mà nhớ.

Cứ thế nhỏ như thu hết vào tầm ngắm cả những cánh đồng lúa trãi dài và vượt sang địa phận Khánh Hoà nhỏ lại thấy biển.

Nhỏ không nghỉ gì hết chỉ thầm cười. Chuyến đi thực tế này thú vị thật.

Biển Khánh Hoà có vẻ đẹp thật riêng. Bốn phí là sóng nước nhưng ở giữa lại có một khoảng cát vàng vàng. Thiên nhiên thật kì diệu.

Nếu là bạn thân của Đôremon chắc chắn nhỏ mượn cánh của thần kỳ để nhỏ trở về một trăm năm trước xem biển có kì diệu vậy không. Nhỏ tự nhiên nghỉ vậy rồi lại cũng tự nhiên mỉm cười một mình. Nhỏ thầm nói: nhỏ đúng là nhỏ.

Mười hai giờ đến Vạn Thắng tự dưng nhỏ thấy hơi buồn. Nhỏ buồn vì không còn được ngồi trên xe để ngắm cảnh nữa nhỏ có sến quá không nhỉ. Nhưng cơn đói và buồn ngủ ập về nhỏ phải tạm gác lại nỗi buồn nhỏ phải ăn đã. Nhỏ ăn hết hộp cơm đầy cơ đấy. Đúng là đói thật. Nhỏ thấy thương các bạn và thương cả nhỏ nữa. Tự dưng không còn cảnh nhộn nhịp trong kí túc không còn sự thong thả như ở dãy trọ nữa từ nhỏ thấy mìh xa lạ với nơi đây quá. Thôi kệ rồi nhỏ sẽ quen ngay ý mà.

Chiều đó nhỏ có nơi ở ổn định. Theo nhỏ như vậy là tốt lắm rồi!

Ngày 1 2 3 nhỏ dường như quay cuồng với những nhiệm vụ phải làm. Vất vả nhỏ ước gì giờ mình không phải là sinh viên. Nhỏ tự nghỉ và thấy mình trẻ con thật. Nhỏ lại cười.Đúng là nhỏ khi nào cũng chỉ biết cười và cứ hay cười một mình.

Ngày 5 6 trôi qua nhẹ nhàng trong suy nghỉ của nhỏ. Nhỏ bắt đầu quen và yêu quý cuộc sống nơi đây. Vạn Thắng với nhỏ ban đầu xa lạ mà sao giờ thân quen  quá.Nhỏ tưởng chừng như nhắm mắt lại nhỏ vẫn thấy hết những con người miền biển chan hoà đôn hậu. Nhỏ thấy yêu quý làm sao những nghệ nhân già  mà giàu tình cảm nhiệt huyết. Nhỏ thấy yêu hơn những ao tù đọng nước mà mỗi đêm tiếng ếch kêu râm ran như tiếng ve ngày hè tháng sáu. Gìơ đây mọi vật mọi thứ dường như thân thương quen thuộc êm đềm đến lạ. Nhỏ biết mình đang yêu thêm cuộc sống này.Nhỏ còn trẻ nhỏ phải biết sống biết lao vào gian khổ chứ. Nghĩ vậy nhỏ lại cười nhỏ lại đúng là nhỏ.

Thấm thoắt vậy đã mười ngày nhỏ gắn bó với Vạn Thắng thân thương. Nhỏ đã phải xa nơi này. Lúc này sao nhỏ thấy mọi thứ thân thương quá lưu luyến quá. Nhỏ nhớ làm sao ông Lương Ba Ông Đinh Mênh tuổi cao còn lận đận còn vất vả quá. Chợt nhỏ thương biết bao nhiêu ông nội nhỏ vẫn ngày ngày chài lưới thương biết mấy bà nội lưng cồng rạp mà vẫn ngày ngày kiếm được hai sọt cỏ cho hai con bò nhà chú. Nhỏ nhận ra rằng sống ở nơi này đến nơi này nhỏ đã biết yêu thương cuộc sống nhỏ đang có từ nay chắc chắn nhỏ sẽ sống tốt hơn nhỏ tự hứa với nhỏ vậy đó.

Hít một hơi thật dài nhỏ như muốn uống cạn mùi hương nồng nàn của lúa chín lúa đương thì con gái thì đẹp nhưng kỳ lạ làm sao lúa chín vàng cả cánh đồng lại càng đẹp lạ kỳ. Hình như tâm hồn nhỏ bắt đầu xao xuyến. Nhỏ biết rồi mình đã quen với không khí yên bình này mùi của lúa đó là mùi của lao động miệt mài. Tiếng nghé ọ đó là tiếng của làng quê. Nghĩ vậy bỗng dưng nhỏ không cười.

Làm sao cười được nhỉ nhỏ đã thương thương mảnh đất này rồi nhỏ đã quen với những buổi đi nghe nghệ nhân hát đọc thơ đọc vè mất rồi. Làm sao đây nhỉ à! Nhỏ nghĩ ra rồi nhỏ sẽ lưu lại trong ký ức những ngày tươi đẹp này.

Thắm thoắt đã đến ngày về. Lòng buồn buồn vui vui nhỏ như muốn bắt tay tạm biệt từng bông lúa muốn chúc thật nhiều điều đến các nghệ nhân nhưng nhỏ không thốt thành lời nhỏ muốn khóc quá. Như vậy là không còn một nhỏ vô tư như ngày đến ngày đi là nhỏ khác mất rồi nhỏ nên buồn hay nên vui nhỉ.

Xe lại bon bon trên đường đưa đoàn sinh viên về lại trường. Kia rồi đèo Cả biển Phú Yên xinh đẹp cảnh vật không khác là mấy mà sao nhỏ thấy khác quá.Ừ! Vì là nhỏ đang buồn thôi thì hẹn gặp lại nhé Vạn Thắng thân thương! Chào tạm biệt. Nghĩ vậy lòng nhỏ dịu xuống và bình yên đến lạ.

 Hồ Thị Hà

More...

Thơ: RỒI MỘT NGÀY...(Phạm Tuấn Vũ).

By

 

RỒI MỘT NGÀY...
       
                           Kính tặng thầy Võ Minh Hải
 
Rồi một ngày khi biển hát màu xanh
Khi mắt lá trên cành đưa khe khẽ
Khi đêm sâu bước qua hồn nhè nhẹ
Khép trên mi những giấc ngủ yên bình
 
Rồi một ngày khi rực sáng bình minh
Khi biển mai hát bài ca rào rạt
Khi suối trong chảy qua hồn tươi mát
Sẽ dâng tràn bao mạch sống yêu thuơng
 
Rồi một ngày chân nhẹ bước đến trường
Thầy sẽ thấy sao lòng mình ấm lạ
Thầy sẽ thấy sao cuộc đời yêu quá
Người sẽ về trong ánh mắt thân quen...
 
                                 Phạm Tuấn Vũ

More...

Thơ: NGƯỜI VỀ (Vi Ánh Ngọc)

By

 

 

 

 

 

NGƯỜI VỀ

 

                           Tặng B.Th

 

Người  về còn lại mình ta

Hai ngày không gặp như là trăm năm

Bởi mang nặng mối tình câm

Khoảng trời mây bạc đêm nằm nhớ nhung.

 

Người về bên ấy tương phùng

Ta ôm cay đắng rưng rưng lệ tình

Ngậm ngùi đau xót lặng thinh

Dõi theo từng bước bóng hình xa xăm.

 

Người về ta bước âm thầm

Dài theo dòng lệ thanh âm vỡ lòng

Từng giây từng phút ngóng trông

Thời gian che giấu cõi lòng xót xa.

 

Người về giết chết hồn ta

Đêm thâu ngậm đắng la đà tỉnh say

Mảnh tình thầm kín đong đầy

Siết vào nơi ấy cuồng quay tháng ngày.

 

                      Vạn Long 11/3/2011

                             Vi Ánh Ngọc

 

 

More...

Chùm thơ của Đậu Thị Yến.

By

 

 

Thổn thức

Biển sớm mai bình minh vừa thức giấc

Những con thuyền chống chếnh

                                giữa màn sương

Sóng rì rào hát ru làn cát biển

Để em ngồi riêng bóng một mình em

Nhớ đến anh trong lòng em thổn thức

Thổn thức hoài anh có biết không anh?

Làn sóng kia xin cứ trôi đi mãi

Mang tâm tư em gửi đến nơi anh

Nơi xa ấy mong rằng anh thấu hiểu

Trái tim em luôn ở mãi bên anh.

 

 

 

Xao lòng

Buổi học tan em bước về thơ thẩn

Ôi bỗng nhiên em nhớ anh lạ lùng

Phải không anh? Có phải vậy không anh?

Em giật mình nhìn qua ô cửa sổ

Tự hỏi lòng sao lại nhớ đến anh?

Anh và mình vốn như người xa lạ

Anh xa lạ! Có phải vậy không anh?

Xa lạ ư! Vậy sao em lại nhớ

Nhớ đến anh như em nhớ người yêu.

 

                                      Đậu Thị Yến

 

More...

Thơ: VÔ ĐỀ (Thủy Linh Lung).

By

alt

 

 

VÔ ĐỀ

Biển xứ Vạn mặn mòi con gió lạ

Sóng gọi buồn hồn cũ nắng xưa

Ai vô tình như nghiêng đổ bát mực

Rót xanh trong nơi mặt biển chân trời

Lỡ đổ mực nhuộm cả chênh chao nhớ

Hanh hao gầy nắng tắt cuối trời xa

Hồn lang thang lạc bước …

Đâu chốn nghỉ?

Biển xanh màu. Gió vẽ trái tim ai?

Vạn ninh 17/3/2011.

Thủy Linh Lung.

More...

Truyện ngắn: NẾU EM LÀ PHÙ THỦY (Thủy Linh Lung).

By

alt

 

 

 

NẾU EM LÀ PHÙ THUỶ
 
 -  Bố. Em lại vứt búp bê của con ra ngoài kìa !

    -     Không phải em mà !

Chị khóc òa tức tưởi như thể chị chưa từng được khóc vậy. Còn em thì đứng yên mặc bố quát mắng trách móc vẻ mặt không chút hối hận

…Vẫn là cái vẻ lạnh lùng khó ưa….

Chị thừa biết em chẳng bao giờ dám đụng tới “Công chúa nhỏ”  của chị cả chỉ có thể là con Míc  bởi nó hay tha con “Công chúa nhỏ” chạy lung tung.

Nhưng ... Ai bảo….Chị ghét em!

Lớn lên chút nữa vào học lớp 10 chị rất tự hào về mình. Chị tung tăng trong bộ áo dài thướt tha bố bảo nhìn ra dáng con gái và… giống mẹ nữa.

-         Bố. Em làm đổ cả lọ mực lên áo con này!

-         không làm đổ mà.

Em vẫn phản biện một cách yếu ớt. Nhưng bố sẽ lại tin chị như mọi lần bởi cái vẻ đáng thương nước mắt lưng ròng của chị và thế là em bị thêm một trận đòn của bố. Dù bố đánh rất đau nhưng em vẫn thế! Không hề khóc. Chị biết lắm chứ tại tối qua chị không đóng cửa sổ để cửa va  lọ mực bắn vào áo chị.

Nhưng. Ai bảo chị ghét em!

Chị với em cứ như mặt trăng với mặt trời. Chị rất Xteen ham vui nhiều bạn bè. Còn em một thằng con trai chỉ thích giam mình hàng giờ trong phòng. Có lần chí rón rén vào phòng em xem em có làm gì mờ ám không thì chỉ thấy chi toàn sách sinh với những con số sơ đồ lai hay những bài toán và công thức dài đằng đẵng. Em không có bạn không thích đi chơi và bạn chị thường gọi em là “Ông già cổ điển của thế kỉ”. Điểm của em lúc nào cũng là học sinh tiêu biểu của trường. em đi thi khắp nơi và luôn là đứa ẵm giải cao. Mà đó lại là môn sinh mà chị học tệ nhất bởi chị chỉ thích mơ mộng với văn thơ. Chị lại càng ghét em hơn và dường như chị muốn em biến mất khỏi tầm mắt chị. Thế nên chị luôn tìm lí do để hạ thấp giá trị của em trong mắt mọi người. Có lẽ em biết nhưng vẫn lặng lẽ một cách khó hiểu mặc chị làm gì thì làm.

Tại sao chị ghét em ư ?.

Từ ngày em chỉ là một thai nhi chưa có hình hài thì chị đã ghét em rồi. Bởi tại em mà chị từ một nàng công chúa được cưng chiều được mọi người quan tâm  trở thành một kẻ vô hình một kẻ thừa bị bỏ quên trong niềm vui của đại gia đình. Bố đón chị trễ cả 2 tiếng đồng hồ chỉ vì chở mẹ đi khám xem em có phát triển bình thường hay không mà không hề biết chị đã rất sợ hãi chị sợ lắm cái cảm giác bị bỏ rơi bị quên lãng. Hàng xóm xôn xao khi biết em là con trai ông bà vui mừng với đứa cháu đích tôn sắp ra đời. Còn chị thì… .Ngày mẹ sinh em chị phải một mình đi bộ từ trường đến bệnh viện bởi ai cũng lo cho đứa nhóc em sắp ra đời không có thời gian tạt qua đón chị. Chị không muốn đến để chứng kiến niềm vui ấy. Chị muốn về nhà vào phòng và ngủ. Nhưng nghĩ đến mẹ. Chị sợ… .Tối hôm trước mẹ đau và khóc rất nhiều những giọt mồ hôi lớn lăn dài trên khuôn mặt mẹ. Chị thương mẹ bởi đến cả lúc có em vẫn chỉ có mẹ là người luôn nhớ đến thói quen ăn bánh kem dâu nhưng không có dâu của chị và mẹ còn biết cậu bạn hàng xóm đã lén tặng chị mấy cây kẹo mút trên bàn nữa. Chị ghét em nhiều nhiều hơn.

Lần đầu tiên trong đời chị thấy bố vụng về lau nước mắt bố khóc như chị vậy. Bố ôm đầu ngồi thu mình nhỏ bé trên băng ghế xanh nhợt nhạt. Bất giác chị cùng thấy mắt mình ươn ướt. Rồi chị kéo tay áo bố nhẹ nhàng nói bố:  “Mẹ chỉ ngủ chút thôi tí nữa mẹ sẽ dậy chơi với bố con mình mà…”. Bố thở dài:

-         Uhm!  mẹ sẽ dậy thôi mà. Nào! Chúng ta vào thăm em.

Nhưng từ thẳm sâu trong chị chị đã biết … Mẹ sẽ không bao giờ dậy nữa … Em đã cướp đi thứ quý giá nhất mà bố và chị có.

 Chị đã căm thù em…

Bác sĩ trao em cho bố và bảo lúc sinh ra em không chịu khóc các bác sĩ phải đánh rất đau em mới khóc. Cô y tá cứ tủm tỉm cười “ Nhóc tì  này sẽ lì lắm đây!”. Quả thật em rất ít khóc và cứng đầu. Hồi nhỏ em thường lân la đòi chơi với chị nhưng chị luôn tìm cách xua đuổi em hay làm cho em khóc ầm lên. Bố mắng chị chị đã tức giận và im lặng. Một lần bố gọi chị vào phòng và nói về trách nhiệm của một người chị thì bao ấm ức trong lòng chị không cầm được rồi hét lên:  “Nó không phải là em con. Tại nó mà mẹ không dậy nữa. Con ghét nó. Đồ độc ác. Đồ phù thủy xấu xa!”.  Khi xô cửa chạy lên phòng. Chị nhìn thấy em ở ngoài và chị biết em đã nghe thấy. Chị ném cho em cái nhìn căm thù rồi chạy lên phòng và khóc òa lên. Từ đó em trở nên lạnh lùng ít nói dần và luôn tìm cách tự cô lập mình.

Trong tận cùng đau khổ người ta mới nhận chân hạnh phúc thực sự. Hạnh phúc ở ngay bên cạnh mà ta cứ mải mê tìm chốn nao.

 Lớp 12 chị mang theo hi vọng của bao người thế nhưng chị đã làm cho mọi người thất vọng. Lòng kiêu hãnh vốn có của một cô nhóc 18 đã làm chị sụp đổ. Chị rớt tốt nghiệp. Đóng kín cửa phòng ngồi một mình trong bóng tối chị nhớ mẹ. Chị khóc nhiều lắm. Cái gì đó rất lớn đã mất đi trong chị. Nó giống cái cảm giác khi thấy mẹ nằm bình thản trên chiếc giường ga trắng và những giọt nước mắt của bố lăn dài trên gò má. Chị sợ đối mặt với tất cả chị chỉ muốn mình biến mất khổi thế giới này. Mọi người nhìn chị với một ánh mắt thương hại nhiều hơn là sẻ chia. Chỉ trừ có em là vẫn lạnh lùng không nói. Nhưng chị không quan tâm đến điều đó nữa.

 Thời gian trôi qua những kẽ tay đầu chị nặng như chì bố suốt ngày ở cơ quan với đống giấy tờ cuối năm cao ngất. Chỉ còn mình chị với em trong nhà như hai chiếc bóng lặng lẽ.

Cộp Cộp..

-         Bố cứ ăn cơm đi. Con muốn ngủ một chút.

-         Em vào được chứ.

Một phút ngạc nhiên khi nghe tiếng em.

-         Đẩy cửa mà vào. Không khóa .

-         Happy birth day to you ….Happy birth day …. Happy birth day …Happy birth day to you! Chúc chị sinh nhật vui vẻ.

-         ….

Chị  ngồi đờ người ra rồi chợt như tỉnh lại chị thấy bối rối và mắt mình như ươn ướt. Hôm nay là sinh nhật chị … Mà cũng là sinh nhật em.

-         Chị thổi nến và ước đi.

Em đưa chiếc bánh cắm những ngọn nến nhỏ xinh ra trước mặt chị. Chiếc bánh kem dâu nhưng không có dâu. Rồi bất giác chị nói:

-         Hôm nay cũng là sinh nhật em. Hai chị em cùng ước nhé!

Tỉnh dậy sau cơn mê dài một cảm giác như cánh bướm đêm khẽ đậu lên nhành hoa còn ngậm sương. Nhẹ nhàng thanh thản lạ.

-         Em ước gì vậy? Chị tò mò hỏi .

 Em cười thật hiền.

-         Trở thành phù thủy chị ạ.

-         ….

Em đưa tay chỉ ngôi sao sáng nhất trên trời.

-         Nếu em là phù thủy em sẽ đưa mẹ trở về với chị và bố em sẽ làm cho chị vui như trước đây khi chưa có em chỉ vậy thôi!.

-         Đó là lí do em học môn sinh?

-        

  những giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ nhưng sao trái tim lại thổn thức đến lạ. Có lẽ bởi với mọi người đó là giấc mơ của giấc mơ nhưng với một ai đó thì đó là giấc mơ có thật.

Ngả đầu vào vai em giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má chị thầm thì “Em đã là phù thủy của chị rồi đấy nhóc ạ!”

           Ngôi sao của mẹ như lấp lánh sáng lên rực rỡ.

 Gió vẫn cứ cuộn tròn những chiếc lá khô cuối đông như đợi chờ ở ngày mai màu nắng mới.

 

                                                        Thủy Linh Lung

 

More...

Thơ: TẶNG HAI CÔ HÀNG XÓM (Phạm Tuấn Vũ).

By

 

TẶNG HAI NGƯÒI HÀNG XÓM

 

Này hai cô bạn mới quen ơi

Biết nhau chắc cũng lâu lâu rồi

Sao nghiều lúc cứ vô tình vậy ?

Nhà bên nhà cứ việc sang chơi.

 

Tôi vốn nghiệp thư sinh phòng trọ

Một mình một chiếc ở xứ ngưòi

Xin hai cô hai bạn cùng khoá

Nhà bên nhà cứ việc sang chơi.

 

Mình tôi buồn lắm hai cô ạ

Quanh đi quẫn lại vẫn thấy buồn

Ngày hai bốn tiếng ăn rồi học

Chẳng biết làm chi rồi…ngủ luôn.

 

Cho nên mới gọi là nhiều chuyện

Có đứa bạn nào là nói say

Chuyện trò chuyện trọ chuyện trai gái

Chuyện trời chuyện đất chuyện gió mây.

 

Này nhé hai cô bạn của tôi

Chớ ngại ngùng chi bạn bè thôi

Chiều chiều tôi vẫn rảnh như thế

Việc học việc hành cứ sang chơi.

 

Thú thật là tôi học chẳng giỏi

Bảo rằng có biết chút văn chưong

Là hai cô đã nói hơi quá

Tôi thì vẫn thế vẫn thuờng thưòng.

 

Có bài tập nào còn chưa hiểu

Hay có quyển sách nào hay hay

Có thằng bạn trọ mỗi chiều rảnh

Nhà bên nhà cứ việc sang đây.

 

Vậy nhé hai cô bạn của tôi

Nói đi nói lại chừng ấy thôi

Bạn bè bèo nuớc có duyên gặp

Nhà bên nhà cứ việc sang chơi.

 

                              Phạm Tuấn Vũ

 

 

More...

Tản mạn: MỘT SẮC CAO NGUYÊN (Thủy Lung Linh).

By




           MỘT SẮC CAO NGUYÊN

Bầu trời như nhả bạc. Nắng không còn là những vẩn nắng li ti mà đã chếnh choáng men say của núi rừng trong nắng như nở rộ từng đoá hoa nhỏ xinh của đất và đám bụi những bông đỏ màu đất tươi mới đang soi mình đùa vui mỗi bận gió ù thổi qua. Đón đợi điều ấy mọi người khẽ thì thầm một mùa khô nữa bắt đầu rồi. Mùa khô đang về giữa đại ngàn.

More...

Tản văn: BẤT CHỢT ĐÔNG VỀ... (Phan Nguyễn Trà Giang).

By





           BẤT CHỢT ĐÔNG VỀ...

    
     Sớm thức giấc em uể oải bước ra ngoài hiên chợt rùng mình vì cái lạnh mơn man trêu đùa khắp da thịt. Thoáng nghe chút hương hoa sữa thơm cuộn về theo làn gió. Một cảm giác một nỗi nhớ gõ nhẹ ô cửa trái tim em tựa cánh chuồn đậu hờ trên lá biếc. Dường như... Mùa đông ở tận đẩu tận đâu đã về... 

More...