Tản văn: KHÔNG ĐỀ (Hồ Thị Hà).

KHÔNG ĐỀ

Rời thành phố Quy Nhơn xinh đẹp đoàn thực tế sưu tầm văn học dân gian hướng tới Khánh Hoà là thành viên trong nhóm Vạn Thắng nhỏ vô cùng háo hức và chờ đợi.

Nhỏ nhớ rất rõ ràng trước kia khi còn nhỏ nhỏ không biết biển ra sao sóng là gì? Nhỏ sinh ra ở một vùng quê nghèo có biển. Ừ thì có biển nhưng ký ức của nhỏ vô cùng mơ hồ. Lớn lên chút xíu nữa mà không phải là lớn rồi chứ nhỉ. Nhỏ biết biển nằm sau bờ cát trải dài và rộng màu nước biển xanh lắm và những con tàu lấp ló ngoài khơi cũng đẹp vô cùng!

Biển là ký ức từ rất lâu của nhỏ. Cha nhỏ không đi giăng lưới bị nội mắng luôn mấy ngày làm mẹ đang mang bầu đứa em thứ hai phải đi thay bố.

 Hồi đó nhỏ ghét bố quá cơ! Nhưng giờ lớn lên rồi nhỏ mới biết vì cha tính chuyện lớn hơn chuyện chài lưới mỗi ngày và nhỏ nhớ luôn biển cho tới tận bây giờ.

Đang miên man với những hồi ức nhỏ bỗng nghe tiếng reo: Biển đẹp quá!.. Nhỏ vội nhìn ra. Ừ! Vậy là biển biển là vô cùng những nước là vị mặn là màu xanh từ ngàn đời cho cá tôm sinh sôi nảy nở. Nhưng biển cũng đáng ghét quá nhỉ? Biển nhấn chìm biết bao con thuyền rẽ sóng ra khơi cho gia đình no ấm cho đất nước giàu đẹp.

Nhỏ lạ thật? Tự dưng lại đi trách biển! Đó là do thiên nhiên đó chứ!

Nhỏ cười! Ừ thì nhỏ không nghĩ nữa.

Nhưng chưa bao giờ  nhỏ thấy biển đẹp như ở đây. Nhỏ rất thích biển nên chọn học ngôi trường gần biển. Nhưng biển Quy Nhơn với những đêm trăng cùng bè bạn những buổi trưa vui chơi cùng nhóm bạn những hôm bắt được mây chú còng nhưng vì tội nghiệp nhỏ lại thả ra không làm nhỏ xúc động như lúc này.

Xe cứ lắc lư theo chuyến hành trình. Xe lên đèo Cù Mông. Nhỏ sao lạ thật không hề thấy nguy hiểm. Ngược lại nhỏ thấy đất nước mình đẹp thật hùng vĩ thật.

Bên kia là những đèo những núi những rừng cây xanh rì cả dòng suối như chạy từ núi xuống tận đường quốc lộ. Đèo rất cheo leo mà sao tự dưng nhỏ thấy đẹp vô cùng. Không đẹp sao được hả nhỏ khi bên phải nhỏ nhìn thấy núi đèo cao ngất nhìn sang trái  nhỏ lại thấy mênh mông là biển cả dát bình  minh trong buổi sớm mai.

Nhỏ yêu vô cùng quang cảnh này.

Nhỏ có quá đáng không nhỉ nhỏ gắn bó với Quy Nhơn nhưng thấy biển Phú Yên đẹp nhỏ lại thích mê li nhỏ thật đúng là nhỏ.

Ba mươi phút trôi đi hình hư nhỏ mệt nên ngủ quên chăng. Nhỏ phải thức dậy để còn ngắm cảnh nữa mà nhỉ. Mở mắt thức dậy nhỏ thấy là những cảnh đồng lúa chin vàng màu của những hạt cơm dẻo thơm mà mà hằng ngày nhỏ luôn ăn để lớn lên nữa để học cho tốt đây mà. Nhỏ thấy yêu sao bác nông dân cày ruộng bác lái máy cắt lúa chị tát nước và yêu sao khung cảnh yên bình này.

Tự dưng nhỏ muốn ôm hết tất cả vào tim để mà nhớ.

Cứ thế nhỏ như thu hết vào tầm ngắm cả những cánh đồng lúa trãi dài và vượt sang địa phận Khánh Hoà nhỏ lại thấy biển.

Nhỏ không nghỉ gì hết chỉ thầm cười. Chuyến đi thực tế này thú vị thật.

Biển Khánh Hoà có vẻ đẹp thật riêng. Bốn phí là sóng nước nhưng ở giữa lại có một khoảng cát vàng vàng. Thiên nhiên thật kì diệu.

Nếu là bạn thân của Đôremon chắc chắn nhỏ mượn cánh của thần kỳ để nhỏ trở về một trăm năm trước xem biển có kì diệu vậy không. Nhỏ tự nhiên nghỉ vậy rồi lại cũng tự nhiên mỉm cười một mình. Nhỏ thầm nói: nhỏ đúng là nhỏ.

Mười hai giờ đến Vạn Thắng tự dưng nhỏ thấy hơi buồn. Nhỏ buồn vì không còn được ngồi trên xe để ngắm cảnh nữa nhỏ có sến quá không nhỉ. Nhưng cơn đói và buồn ngủ ập về nhỏ phải tạm gác lại nỗi buồn nhỏ phải ăn đã. Nhỏ ăn hết hộp cơm đầy cơ đấy. Đúng là đói thật. Nhỏ thấy thương các bạn và thương cả nhỏ nữa. Tự dưng không còn cảnh nhộn nhịp trong kí túc không còn sự thong thả như ở dãy trọ nữa từ nhỏ thấy mìh xa lạ với nơi đây quá. Thôi kệ rồi nhỏ sẽ quen ngay ý mà.

Chiều đó nhỏ có nơi ở ổn định. Theo nhỏ như vậy là tốt lắm rồi!

Ngày 1 2 3 nhỏ dường như quay cuồng với những nhiệm vụ phải làm. Vất vả nhỏ ước gì giờ mình không phải là sinh viên. Nhỏ tự nghỉ và thấy mình trẻ con thật. Nhỏ lại cười.Đúng là nhỏ khi nào cũng chỉ biết cười và cứ hay cười một mình.

Ngày 5 6 trôi qua nhẹ nhàng trong suy nghỉ của nhỏ. Nhỏ bắt đầu quen và yêu quý cuộc sống nơi đây. Vạn Thắng với nhỏ ban đầu xa lạ mà sao giờ thân quen  quá.Nhỏ tưởng chừng như nhắm mắt lại nhỏ vẫn thấy hết những con người miền biển chan hoà đôn hậu. Nhỏ thấy yêu quý làm sao những nghệ nhân già  mà giàu tình cảm nhiệt huyết. Nhỏ thấy yêu hơn những ao tù đọng nước mà mỗi đêm tiếng ếch kêu râm ran như tiếng ve ngày hè tháng sáu. Gìơ đây mọi vật mọi thứ dường như thân thương quen thuộc êm đềm đến lạ. Nhỏ biết mình đang yêu thêm cuộc sống này.Nhỏ còn trẻ nhỏ phải biết sống biết lao vào gian khổ chứ. Nghĩ vậy nhỏ lại cười nhỏ lại đúng là nhỏ.

Thấm thoắt vậy đã mười ngày nhỏ gắn bó với Vạn Thắng thân thương. Nhỏ đã phải xa nơi này. Lúc này sao nhỏ thấy mọi thứ thân thương quá lưu luyến quá. Nhỏ nhớ làm sao ông Lương Ba Ông Đinh Mênh tuổi cao còn lận đận còn vất vả quá. Chợt nhỏ thương biết bao nhiêu ông nội nhỏ vẫn ngày ngày chài lưới thương biết mấy bà nội lưng cồng rạp mà vẫn ngày ngày kiếm được hai sọt cỏ cho hai con bò nhà chú. Nhỏ nhận ra rằng sống ở nơi này đến nơi này nhỏ đã biết yêu thương cuộc sống nhỏ đang có từ nay chắc chắn nhỏ sẽ sống tốt hơn nhỏ tự hứa với nhỏ vậy đó.

Hít một hơi thật dài nhỏ như muốn uống cạn mùi hương nồng nàn của lúa chín lúa đương thì con gái thì đẹp nhưng kỳ lạ làm sao lúa chín vàng cả cánh đồng lại càng đẹp lạ kỳ. Hình như tâm hồn nhỏ bắt đầu xao xuyến. Nhỏ biết rồi mình đã quen với không khí yên bình này mùi của lúa đó là mùi của lao động miệt mài. Tiếng nghé ọ đó là tiếng của làng quê. Nghĩ vậy bỗng dưng nhỏ không cười.

Làm sao cười được nhỉ nhỏ đã thương thương mảnh đất này rồi nhỏ đã quen với những buổi đi nghe nghệ nhân hát đọc thơ đọc vè mất rồi. Làm sao đây nhỉ à! Nhỏ nghĩ ra rồi nhỏ sẽ lưu lại trong ký ức những ngày tươi đẹp này.

Thắm thoắt đã đến ngày về. Lòng buồn buồn vui vui nhỏ như muốn bắt tay tạm biệt từng bông lúa muốn chúc thật nhiều điều đến các nghệ nhân nhưng nhỏ không thốt thành lời nhỏ muốn khóc quá. Như vậy là không còn một nhỏ vô tư như ngày đến ngày đi là nhỏ khác mất rồi nhỏ nên buồn hay nên vui nhỉ.

Xe lại bon bon trên đường đưa đoàn sinh viên về lại trường. Kia rồi đèo Cả biển Phú Yên xinh đẹp cảnh vật không khác là mấy mà sao nhỏ thấy khác quá.Ừ! Vì là nhỏ đang buồn thôi thì hẹn gặp lại nhé Vạn Thắng thân thương! Chào tạm biệt. Nghĩ vậy lòng nhỏ dịu xuống và bình yên đến lạ.

 Hồ Thị Hà